Sandwich Shop Goodies 19 – Bánh tiêu (Chinese sesame beignet)


    Little Mom and I… we just have different tastes. She likes seafood. She prefers crunchy to soft. She doesn’t like sticky rice (!) She thinks the mini sponge muffins (bánh bò bông, the Vietnamese kind) are sourer than the white chewy honeycombs (bánh bò, the Chinese kind). I beg to differ. The mini sponges can be eaten alone; the honeycombs are almost always stuffed inside a hollow fried doughnut that is more savory than sweet: their sourness needs to be suppressed by the natural saltiness of oil and the airy crunch of fried batter. That doughnut, brought to us by the Chinese and called by us “bánh tiêu“, saves the honeycombs.

    The honeycombs could go hang out with the dodo for all I care, but this Saigonese would always appreciate a well-fried bánh tiêu. At any time of the day, one would be able to spot a street cart with the signature double-shelf glass box next to a vat of dark yellow oil. The oil gets darkened from frying too many doughnuts too many times. Sure, it isn’t healthy. But should you really care about health when you eat fried dough?

    “Fried dough has appeared in different forms – round, square, triangular, twisted – under many different names. The Dutch settlers had olykoeks (oily cakes); the French in Louisiana had beignets; the Spanish from Mexico made puchas de canela; and the Pennsylvania Germans made fastnachts around Lent.” (Jill MacNeice, “Doughnuts“, in the Roadside Food collection) Now I may add that the Vietnamese in California and Texas have bánh tiêu. One quality of bánh tiêu to make it superior over the other fried doughs: it isn’t coated in powder sugar. Studded with white sesame on one side, it tastes subtly salty of dough, fat, and roasted grain.

    An excerpt about Vietnamese vendors making dầu cháo quẩy and bánh tiêu:

    Vốc một nhúm bột khô rải đều trên bề mặt miếng gỗ đã trơn bóng – cốt để bột nhồi không bị dính – tiếp tục ngắt một cục bột đã ủ cho lên men, nhẹ nhàng vuốt dọc rồi dùng cây lăn cán qua, miếng bột đã được kéo ra thành một dây bột dài mỏng đều. Người bán lại tiếp tục dùng một thanh tre cật mỏng, xắn bột thành từng miếng đều nhau. Xếp chồng hai miếng bột lên rồi dùng một chiếc đũa ấn mạnh ở giữa, thế là đã được miếng bột “chuẩn” để làm bánh quẩy. Còn bánh tiêu thì phải qua công đoạn vốc một nắm mè vất ra giữa miếng gỗ để mè tự rải đều, sau đó mới dùng bột đã ủ đã nhồi cán thành miếng tròn dẹp, một mặt dính mè, một mặt không.
    […]
    Bánh quẩy và bánh tiêu thường bán chung, có lẽ chủ yếu là vì hai loại bột làm bánh này không khác nhau là mấy. Cũng bột mì nhồi với bột khai là chính. Nhưng với bánh quẩy, người ta cho thêm chút muối, chỉ một chút thôi đủ để bánh không lạt lẽo, nhưng vẫn còn giữ được độ ngọt nguyên thủy của bột mì.
    Còn với bánh tiêu, người ta lại cho thêm ít đường, cũng rất ít, đủ để làm dậy hơn vị ngọt của bột. Vị ngọt của bánh tiêu vì thế rất nhẹ, không như những loại bánh ngọt khác. Với bánh tiêu, người mua cũng không đòi hỏi phải giòn đến như bánh quẩy. Cái hấp dẫn ở bánh tiêu lại là ở những hạt mè thơm ngậy. Những hạt mè trắng li ti sau khi chiên trở nên căng mẩy, quyện với mùi thơm của bột mì chiên giòn trở nên hấp dẫn kỳ lạ. Nếu như bánh quẩy thường được cho vào dùng chung với cháo, với phở thì bánh tiêu thường được dùng kèm với bánh bò. Xẻ đôi chiếc bánh tiêu, kẹp vào giữa miếng bánh bò nữa là được một loại hương vị khác hẳn. Cái mềm xốp của bánh bò khiến bánh tiêu – vốn hơi khô – trở nên dễ ăn hơn, đỡ ngán hơn. Các loại nhân ăn kèm bánh tiêu cũng khá phong phú, tùy sở thích mỗi người. Có người mách nhau kẹp xôi vào giữa, ăn cũng rất ngon, lại có thể thay quà sáng. Có người lại thích nhân “cadé”, là loại nhân làm bằng trứng gà có vị béo ngầy ngậy, rất hợp với bánh tiêu.

    Translated and abridged:

    [The vendor] scoops up some flour and sprinkles them on the shining flat wooden board, to keep the dough from sticking, then he pinches off a ball of fermented dough, gently pulls it and runs the rolling pin once over to stretch the ball into a thin strip. Then he grabs a sharp bamboo stick, swiftly cuts the strip into smaller, even strips. Putting two strips on top of each other, pressing a chopstick down in the middle, and he gets a “standard” piece of bánh quẩy ready to fry. For bánh tiêu, he would need to sprinkle a pinch of sesame seeds on the board, then flatten the dough into disks, one side studded with seeds, the other side having none.
    […]
    Bánh quẩy and bánh tiêu are often sold together because they have similar dough. Mainly, flour and baking soda. For bánh quẩy, they add some salt to make it savory, but not too much that it would diminish the flour’s natural sweetness. But for bánh tiêu, they would add a pinch of sugar to boost that sweetness. Bánh tiêu doesn’t have to be as crunchy as bánh quẩy either. Its goodness lies in the sesames’ fragrant nuttiness. As bánh quẩy is often eaten with rice porridge or noodle soup, bánh tiêu goes with bánh bò. Slit the bánh tiêu open, stuff in a piece of the soft white honeycomb bánh bò, and you get a whole new snack. Some people substitute bánh bò with sweet sticky rice or with egg custard, that really fattens it up.

    In Saigon, Vietnam: 1000 VND each.
    At Bánh Mì Ba Lẹ, Oakland: 1 USD each. (1 USD ~ 20000 VND)

    Address: Bánh Mì Ba Lẹ (East Oakland)
    1909 International Blvd
    Oakland, CA 94606
    (510) 261-9800

    Previously on Sandwich Shop Goodiessteamed taro cake (bánh khoai môn hấp)
    Next on Sandwich Shop Goodies: Xôi khúc (cudweed sticky rice)

    You will also like:

    3 comments to Sandwich Shop Goodies 19 – Bánh tiêu (Chinese sesame beignet)

    Leave a Reply

    You can use these HTML tags

    <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

      

      

      

    Categories

    Archives